Viết lại chủ đề và Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản?

Câu hỏi

(1) Trong lúc này, sự bình tĩnh, niềm tin, kiến thức tự phòng bệnh, ý thức vì cộng đồng và sự đoàn kết của mỗi người chính là những viên gạch xây nên sự thành công của cuộc chiến. Hàng ngàn người đổ xô đi mua sắm, dự trữ lương thực, nhu yếu phẩm. Hàng trăm người đã và đang tính chuyện dọn đồ đi “sơ tán” khỏi vùng “dịch”… Dịch bệnh Covid-19 có đáng sợ không? Đáng sợ. Thế nhưng, sợ cái gì và cái gì làm cho chúng ta sợ?

(2) Vậy dịch bệnh rất đáng sợ là sợ cái gì? Tôi sợ bởi vì bất cứ quốc gia nào không kiểm soát tốt để dịch bùng phát trong cộng đồng thì hàng loạt người sẽ mắc bệnh dẫn tới số bệnh nhân tăng vọt vượt qua sự kiểm soát của y tế, khi đó tỉ lệ tử vong sẽ tăng cao. Xã hội bất chợt mất đi một lượng lớn người làm việc, số người bệnh đông làm gia tăng chi phí điều trị, giảm thu nhập quốc gia. Người bị tử vong không chỉ tập trung ở một nhóm đối tượng đặc biệt mà còn lan rộng ở tất cả những người mắc bệnh… Ngoài ra, còn biết bao hệ lụy về chính trị, kinh tế – xã hội và con người sẽ còn ảnh hưởng trong một thời gian dài sau đó.

(3) Hãy nhìn vào TP Vũ Hán – Trung Quốc, sẽ thấy tất cả. Tôi xin chia sẻ nỗi lo của các bạn nhưng sợ như thế nào cho đúng mới là quan trọng. Thứ nhất, đổ xô đi mua hàng là vô tình đi vào nơi đông người trong một “không gian kín”. Ở nơi đó, nếu có một người đang trong giai đoạn ủ bệnh thì khả năng bạn bị nhiễm bệnh sẽ cực cao. Khi đó không biết có bao nhiêu người sẽ trở thành nguồn nhiễm mới; Thứ hai, nếu mỗi gia đình đều đi mua đồ dự trữ với số lượng lớn và tập trung vào một số mặt hàng thiết yếu nào đó thì chắc chắn sẽ tạo ra một cái “kho ảo” cực lớn trong xã hội. Các công ty sản xuất đã có kế hoạch sản xuất định kỳ và khả năng cung ứng có giới hạn, khó bù đắp nhu cầu trong thời gian ngắn. Khi đó không ít người “chậm chân” không mua được, không có đồ dùng (trong khi có nhiều người khác quá dư) dẫn tới rối loạn trong xã hội; Thứ ba, nếu sợ dịch mà tự ý “sơ tán” ra khỏi vùng dịch, có chắc rằng trong số những người “sơ tán” ấy (hay chính bạn) không có người đã nhiễm bệnh trong giai đoạn ủ bệnh? Khi đó vô tình bạn sẽ trở thành một nguồn nhiễm mới, công cuộc phòng chống dịch sẽ ngày càng trở nên khó khăn hơn; Thứ tư, mặc dù thông tin về triệu chứng khi mắc bệnh, cách phòng ngừa bệnh, cách khai báo và hoạt động phối hợp giữa người dân với các cơ quan chức năng để ngăn ngừa dịch đã được công bố rất rõ ràng trên các phương tiện truyền thông chính thống nhưng vẫn có rất nhiều người nhẹ dạ cả tin vào những tin đồn thất thiệt, vô căn cứ rồi chia sẻ với nhiều người khác, vô tình làm cản trở công tác phòng chống dịch của cả nước…

(4) Chính vì vậy, xin các bạn “Hãy bình tĩnh”. Hãy đặt niềm tin vào sự dẫn dắt của y tế, Chính phủ. Trong lúc này đây, sự bình tĩnh, niềm tin, kiến thức tự phòng bệnh, ý thức vì cộng đồng và sự đoàn kết của mỗi người chính là mỗi viên gạch xây nên sự thành công của cuộc chiến.

(Trích Có thứ đáng sợ hơn cả Covid-19: Hãy bình tĩnh lại! – Báo lao động, ngày 13 tháng 3 năm 2020).

Câu 1: Viết lại câu chủ đề của đoạn (1)?
Câu 2: Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?
Câu 3: Nêu nội dung chính của đoạn (3)?

0
0969187378 2 tuần 0 Câu trả lời 46 lượt xem 0

Trả lời